Ông Trạng thả diều [truyện danh nhân Việt Nam]

Ông Trạng thả diều

Giới thiệu truyện Ông Trạng thả diều[1]

Ông Trạng thả diều là câu chuyện kể về danh nhân Nguyễn Hiền, bằng ý chí học tập đã vượt qua khó khăn, đỗ Trạng nguyên đời Trần Nhân Tông khi mới 13 tuổi.

Ngoài khí chất thông minh và siêng năng học tập, Trạng nguyên Nguyễn Hiền còn chơi diều rất giỏi. Hãy cùng Thế giới cổ tích khám phá niềm đam mê thủa nhỏ của Nguyễn Hiền như thế nào nhé!


1. Ngày xưa, có một gia đình nghèo sinh ra một chú bé tên là Nguyễn Hiền.

Từ bé, chú đã biết tự dán lấy diều để chơi. Chú bé thích chơi diều đến nỗi người làng bảo chú là sinh ra với cánh diều.

Năm lên sáu tuổi, chú được bố mẹ cho theo học một ông thầy ở làng.

Chú có một trí nhớ khác thường. Nghe giảng bài đến đâu, chú nhớ và thuộc ngay đến đấy. Một hôm, thầy kinh ngạc[2] thấy chú học thuộc mỗi ngày những hai mươi trang sách mà chú vẫn có thì giờ thả diều.

2. Được ít lâu, gia đình quá túng thiếu, chú đành phải thôi học, ở nhà giúp đỡ bố mẹ.

Từ đó, ngày nào chú cũng dậy sớm, làm hết công việc trong nhà rồi tranh thủ đi cắt cỏ cho trâu ăn no, để kịp giờ đến lớp học ở trường làng nghe nhờ. Cũng từ đó bất cứ trời mưa nắng thế nào, thầy giáo cũng thấy một chú bé chăn trâu đứng ngoài cửa lớp chăm chú nghe giảng sách.

Câu chuyện Ông Trạng thả diều

Câu chuyện Ông Trạng thả diều

Ban ngày thì thế, tối đến dọn dẹp xong việc nhà, chú tìm đến nhà bạn, đợi bạn học thuộc bài rồi mượn sách để học. Những đêm không trăng, người ta thấy chú bé cầm đèn lần soi từng dòng chữ. Đèn của chú tự làm bằng chiếc vỏ trứng gà và mấy con đom đóm.

Ngoài cuốn vở học bằng mảnh lá chuối phơi khô, chú còn rất nhiều vở tập viết khác. Lúc là lưng trâu, lúc là nền tro, nền cát san bằng. Bút chú cũng chỉ là ngón tay, chiếc que hay mảnh gạch vỡ…

Mỗi lần có kì thi ở trường chú cũng làm bài và nhờ bạn nộp xin thầy chấm. Bài của chú viết trên lá chuối khô, xem xong thầy rất sửng sốt thấy chữ chú viết đã đẹp, văn chú lại hay quá, vượt xa tất cả những học trò của thầy.

Bận làm bận học như thế, nhưng trên bầu trời quê hương chú luôn có cánh diều của chú thả. Chú tìm nhựa cây, nhựa sung phết cánh diều rất khéo, luộc tre nối dây rất chắc, cho nên chiếc diều của chú vừa to, vừa bay cao. Đặc biệt chú khoét sáo rất khéo nên tiếng sáo diều của chú vừa trong trẻo vừa véo von trầm bổng.

3. Tiếng tăm chú bé học giỏi đã được đồn đại[3] ngày một xa. Tuy thế mọi người vẫn rất ngạc nhiên khi được tin trong một khoa thi hồi ấy chú được đỗ Trang nguyên.

Năm đó, ông Trạng Nguyễn Hiền – chú bé nổi tiếng ham học và mê thả diều của cũng ta, mới mười ba tuổi!

Trinh Đường kể

Giải nghĩa trong truyện Ông Trạng thả diều

  1. Trạng: (Trang nguyên) người đỗ đầu khoa thi cao nhất tổ chức ở sần chầu nhà vua dưới chế độ phong kiến.
  2. Kinh ngạc: thấy rất lạ, đến mức không tưởng tượng được.
  3. Đồn đại: ý nói được lan truyền rộng rãi, khắp mọi nơi đều biết.

Câu hỏi gợi ý cho bé trong truyện Ông Trạng thả diều

  1. Nguyễn Hiền từ bé đã ham chơi và học giỏi như thế nào?
  2. Sau khi phải thôi học để làm lụng giúp đỡ bố mẹ, cậu bé đã làm thế nào để ban ngày cũng như ban đêm vẫn tiếp tục học được? Vừa học Hiền còn chơi diều ra sao?
  3. Nguyễn Hiền đỗ đạt thành tài như thế nào?
  4. Vì sao mọi người lại ngạc nhiên?
  5. Câu tục ngữ hoặc thành ngữ nào dưới đây đúng với nghĩa của câu truyện Ông Trạng thả diều nhất?
  • Tuổi trẻ tài cao
  • Công thành danh toại
  • Có chí thì nên

Đừng quên kể cho bé nghe những câu chuyện lịch sử hấp dẫn

➤ XEM NGAY TẠI ĐÂY!