Cóc kiện Trời (hay Sự tích Con cóc là cậu ông Trời)

Cóc kiện Trời

Khát vọng chinh phục tự nhiên trong CÓC KIÊN TRỜI

  • CÓC KIỆN TRỜI là một câu truyện cổ tích Việt Nam, giải thích hiện tượng trong cuộc sống mỗi khi cóc nghiến răng thì trời sắp mưa và nói lên khát vọng chinh phục, chiến thắng thiên nhiên của con người cổ đại.
  • Truyện CÓC KIỆN TRỜI còn khuyên chúng ta trong cuộc sống phải biết đoàn kết, đồng tâm hiệp lực thì sẽ vượt qua được mọi việc. Đúng như lời Bác Hồ dạy:
  • “Không có việc gì khó
    Chỉ sợ lòng không bền
    Đào núi và lấp biển
    Quyết chí ắt làm nên.”

Ngày xửa ngày xưa, không nhớ rõ năm nào, đời nào, trời hạn rất lâu, ruộng đồng nứt nẻ, cỏ cây chết đứng, trụi cả lá và thú vật không tìm đâu ra nước uống.

Cóc thấy nguy quá, lên Thiên đình kiện trời. Đi một quãng, gặp Cua, Cua hỏi đi đâu. Cóc kể rõ sự tình, Cua xin đi theo. Đến một khu rừng, Cóc lại gặp Gấu và Cọp, Gấu và Cọp cũng khát khô cuống họng, đang nằm dài chờ chết. Thấy Cóc và Cua dắt nhau đi, Gấu và Cọp hỏi nguyên do. Cóc đáp:

– Chúng ta sắp chết khát cả. Phen này phải lên trời hỏi xem sao. Các anh có đi thì cùng đi.
Gấu và Cọp đồng thanh nói:

– Thế thì cho chúng tôi đi với! Anh em chúng ta sống chết có nhau.

Một lúc lại gặp ong và Cáo. Ong và Cáo cũn năn nỉ xin theo. Thế là cả bọn kéo nhau lên Thiên Đình. Đến cửa Thiên Đình, thấy một cái trống to đặt ở đấy, Cóc bảo cả bọn:

– Anh Cua, anh vào trong chum nước này. chú Ong, chú níp sau cánh cửa, còn anh Cáo, bác Gấy, bác Cọp thì ra phía sau chờ đấy.

Sắp đặt xong,Cóc một mình bước tới lấy dùi đánh ba hồi trống.

Ngọc Hoàng rất đỗi ngạc nhiên, sai Thiên Lôi ra xem. Nhìn quanh quất không thấy ai cả, chỉ thấy một chú cóc xấu cí, bé nhỏ, ngồi chễm chệ trên mặt trống. Thiên Lôi trở vào tâu Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng ức giận, ra lệnh thả Gà ra mổ con Cóc hỗn xược ấy cho chết.

Gà vừa chạy đến, Cóc ra hiệu cho Cáo ở đằng sau nhảy tới, cắn cổ cắp đi. Ngọc Hoàng càng tức giận sai Chó ra cắn Cóc. Chó vừa xông ra khỏi cửa, Cóc làm hiệu cho gấu tiến lên, bóp Chó chết tươi. Tin đến Ngọc Hoàng, Ngọc Hoàng phái cho Thiên Lôi ra trị Gấu. Thiên Lôi cầm lưỡi tầm sét hùng hổ xông ra. Chưa kịp ra tay, Ong ở sau cửa đã bay lên đốt túi bụi. Thiên Lôi nhảy vào chum nước tránh cho Ong khỏi đốt thì bị Cua ở trong chum cắp khiến hắn la hét inh ỏi và nhảy ra ngoài. Hắn đang bối rối,chưa biết làm sai thì đã bị Cọp vồ, xé xác.

Ngọc hoàng túng thế đành nhượng bộ, mời Cóc vào. Cóc tâu:

– Muôn tâu Thượng đế, đã ba bốn năm rồi, dưới trần gian không hề được một giọt mưa. Vạn vật khô héo hết cả. Nếu kéo dài mãi thì không còn một sinh vật nào sống sót.

Ngọc Hoàng sợ trần gian nổi loạn dịu giọng nói :

– Nhà ngươi về đi, ta sẽ lệnh cho mưa xuống.

Và dặn thêm :

– Hễ khi nào dưới trần gian hạn lâu ngày, thì cứ nghiến răng báo hiệu nhắc ta.

Ngọc Hoàng phán xong sai Rồng phun mưa xuống. Cóc về đến trần thì nước đã xăm xắp ruộng đồng. Từ đó về sau hễ Cóc nghiến răng là trời sắp mưa. Trong dân gian có câu hát:

” Con Cóc là cậu ông Trời
Hễ ai đánh Cóc là Trời đánh cho”

 

TRƯƠNG CHÍNH thuật

 

Chú giải:

  1. Thiên đình :Triều đình của Ngọc Hoàng ở trên trời
  2. Nguyên do : Nguồn ốc, duyên cớ
  3. Ngọc Hoàng : Vua nhà trời
  4. Ngạc nhiên : Lấy làm lạ
  5. Thiên lôi : Thần sét
  6. Lưỡi tầm sét : Lưỡi búa của Thiên Lôi, dùng để gieo sấm sét